danvienxitochauthuy

Tác phẩm: Cầu Nguyện Đan Tu (18) – ĐỨC GIÊSU: GƯƠNG MẪU CẦU NGUYỆN HOÀN HẢO

Tác giả: FM. Mauro

Đức Giêsu là con người thật và Thiên Chúa thật. Đó là một mầu nhiệm vượt quá tầm hiểu biết của con người. Nếu Đức Giêsu, trong phận con người, đã là mẫu gương cầu nguyện hoàn hảo, thì đối với chúng ta là đan sĩ càng cần phải luôn sống đời cầu nguyện như Người. Đối với Đức Giêsu, cầu nguyện là phận vụ ưu tiên hàng đầu, bất kể hoàn cảnh nào, Người đã dâng lên những lời cầu nguyện và nài xin: “Khi còn sống kiếp phàm nhân, Đức Giê-su đã lớn tiếng kêu van khóc lóc mà dâng lời khẩn nguyện nài xin lên Đấng có quyền năng cứu Người khỏi chết. Người đã được nhậm lời, vì có lòng tôn kính” (Dt 5,7). Đức Giêsu không chỉ ban cho chúng ta một mẫu cầu nguyện mà còn làm gương sáng của mình, khơi dậy lòng khao khát cầu nguyện trong tâm hồn các môn đệ khiến họ nài xin Đức Giêsu: “Lạy Chúa, xin dạy chúng con cầu nguyện” (Lc 11,1). Như vậy, Đức Giêsu vừa là người cầu nguyện vừa là mẫu mực cho việc cầu nguyện của người đan sĩ.

1. Chân dung Đức Giêsu cầu nguyện

 “Ngôi Lời đã trở nên người phàm và cư ngụ giữa chúng ta” (Ga 1,14). Đức Giêsu đã sống cuộc đời như bao người khác, ngoại trừ tội lỗi, Người cũng đã trải qua những mệt mỏi, đói, khát, kiệt sức, đau đớn, xung đột, khinh miệt, những giây phút chịu cám dỗ, bị bỏ rơi và cô đơn. Thật là một niềm khích lệ khi biết Đức Giêsu hiểu và đồng cảm với chúng ta khi chúng ta trải qua những thời điểm khó khăn. Đôi khi chúng ta có những giây phút nghi ngờ, trải qua tình trạng khô khan về mặt thiêng liêng hoặc không còn muốn cầu nguyện nữa. Đức Giêsu hiểu và có lòng thương xót với chúng ta: “Vị Thượng Tế của chúng ta không phải là Đấng không biết cảm thương những nỗi yếu hèn của ta, vì Người đã chịu thử thách về mọi phương diện cũng như ta, nhưng không phạm tội.” (Dt 4,15).

Đức Giêsu say mê cầu nguyện khi nói chuyện với Chúa Cha. Vì vậy, Đức Giêsu đã cầu nguyện một mình vào sáng sớm và ban đêm để sống mật thiết với Chúa Cha. Qua đó cho thấy Người có mối liên hệ gần gũi với Chúa Cha. Và vì chúng ta, Đức Giêsu đã trở nên mẫu gương con người cầu nguyện hoàn hảo.

2. Đức Giêsu cầu nguyện như thế nào?

Trong nội tâm sâu thẳm, Đức Giêsu thường xuyên chiêm ngưỡng Thiên Chúa và do đó luôn dấn thân vào sự hiệp thông nội tâm với Chúa Cha trong mọi nơi chốn.

Nơi chốn cầu nguyện của Giêsu thường là trên núi và sa mạc. Ngay trước khi bắt đầu sứ vụ, Đức Giêsu đã vào sa mạc để cầu nguyện 40 ngày 40 đêm. Kinh thánh cho chúng ta biết Chúa Giêsu thường lên núi cầu nguyện (Mt 14,23; Mc 6,46; Lc 6,12, Ga 6,15). Núi là nơi vắng vẻ và Đức Giêsu cần một nơi yên tĩnh để cầu nguyện để trò chuyện với Chúa Cha, để nhận được sức mạnh và sự hướng dẫn từ Chúa Cha.

Đức Giêsu luôn dành thời gian để cầu nguyện trong khi thi hành sứ vụ của mình, thậm chí là cầu nguyện suốt đêm. Người dậy rất sớm để cầu nguyện trước khi bắt đầu giảng dạy: “Sáng sớm, lúc trời còn tối mịt, Người đã dậy, đi ra một nơi hoang vắng và cầu nguyện ở đó.” (Mc 1,35) Đức Giêsu rời các môn đệ vào ban đêm để gặp Chúa Cha trong lời cầu nguyện: “Trong những ngày ấy, Đức Giê-su đi ra núi cầu nguyện, và Người đã thức suốt đêm cầu nguyện cùng Thiên Chúa.” (Lc 6,12)

Lời cầu nguyện cao quý nhất của Đức Giêsu là “lời cầu nguyện cho sự hiệp nhất” trong chương 17 của Tin mừng thánh Gioan. Ở đó, Đức Giêsu cầu nguyện cho các môn đệ của Người và cho những ai, qua lời dạy của các môn đệ, sẽ tin vào Người; để tất cả có thể là nên một, cũng như Người và Chúa Cha là một. “Để để tất cả nên một, như Cha ở trong con và con ở trong Cha để họ cũng ở trong chúng ta. Như vậy, thế gian sẽ tin rằng Cha đã sai con” (Ga 17,21). Đức Giêsu cầu nguyện vào những lúc bình thường trong hội đường và ở những nơi khác, vào những dịp khác nhau. Đức Giêsu cầu nguyện trước khi thực hiện bất kỳ sứ vụ quan trọng nào và Người đã cầu nguyện suốt đêm.

Đức Giêsu khép lại cuộc đời Người bằng lời cầu nguyện đầy tín thác vào Chúa Cha. Người đã cầu nguyện nơi vườn Ghết-sê-ma-ni, trên Thập Giá để theo y muốn của Chúa Cha, cũng không cầu xin cho công bằng nhưng xin thương xót và tha thứ cho những kẻ giết Người. Khi dâng linh hồn mình cho Thiên Chúa, Đức Giêsu kêu lớn tiếng: “Lạy Cha, con xin phó thác hồn con trong tay Cha. Nói xong, Người tắt thở!” (Lc 23,46). Hành động cao cả nhất của cuộc đời Người được hoàn thành bằng lời cầu nguyện với tình yêu dâng lên Chúa Cha.

Đức Giêsu đã cầu nguyện với niềm vui và hạnh phúc: “Được Thánh Thần tác động, Đức Giê-su hớn hở vui mừng và nói: Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã giấu kín không cho bậc khôn ngoan thông thái biết những điều này, nhưng lại mặc khải cho những người bé mọn. Vâng, lạy Cha, vì đó là điều đẹp ý Cha” (Lc 10,21; Mt 11,25). Lời cầu nguyện tạ ơn Chúa Cha trên trời của Đức Giêsu đã mặc khải cho các môn đệ sự khôn ngoan và hiểu biết của Thiên Chúa. Lời cầu nguyện của Đức Giêsu nói với chúng ta về Thiên Chúa vừa là Cha vừa là Chúa của chúng ta. Không gì có thể mang lại cho chúng ta niềm vui lớn hơn khi biết rằng chúng ta là người con của Thiên Chúa và tên của chúng ta đã được ghi trên trời. Đức Giêsu nói rõ rằng nguồn vui thực sự của chúng ta là Thiên Chúa, và chỉ một mình Thiên Chúa. Đó là niềm vui nội tâm trong lời cầu nguyện cũng là sức mạnh để vượt qua những nỗi buồn của phận người.

Đức Giêsu đã cầu nguyện với cảm xúc buồn. Tại mộ La-da-rô, thổn thức và xao xuyến trong lòng, Đức Giêsu khóc (Ga 11,33-34). Ngài thốt lên lời cầu nguyện: “Lạy Cha, con cảm tạ Cha, vì Cha đã nhậm lời con. Phần con, con biết Cha hằng nhậm lời con, nhưng vì dân chúng đứng quanh đây, nên con đã nói để họ tin là Cha đã sai con. Nói xong, Người kêu lớn tiếng: “Anh La-da-rô, hãy ra khỏi mồ!” (Ga 11,43-44).

Đức Giêsu cầu nguyện với cảm xúc đau buồn nhất. Tại vườn Ghết-sê-ma-ni, Người nói với các môn đệ: “Tâm hồn Thầy buồn đến chết được” (Mt 26,38). Đồng thời, Người cầu nguyện với Chúa Cha: “Lạy Cha, nếu có thể được, xin cho con khỏi phải uống chén này” (Mt 26,40). Lời cầu nguyện này thể hiện nhân tính của Đức Giêsu, mang lại cho Người niềm an ủi và sức mạnh ngay cả khi đau khổ nhất. Trong mọi sự, Người luôn vâng phục Chúa Cha: “Xin đừng theo ý con, mà xin theo ý Cha” (Mt 26,40).

Đỉnh điểm lời cầu nguyện của Đức Giêsu trên thập giá: “Vào giờ thứ chín, Đức Giê-su kêu lớn tiếng: “Ê-li, Ê-li, lê-ma xa-bác-tha-ni”, nghĩa là “Lạy Thiên Chúa, lạy Thiên Chúa của con, sao Người bỏ rơi con?” (Mt 27,46). Trong tất cả những lời cầu nguyện mà chúng ta đã xem xét, đây là lời cầu nguyện đau buồn nhất mà Đức Giêsu bày tỏ cùng Thiên Chúa. Từ lời cầu nguyện tha thiết của Đức Giêsu trên thập giá, Thiên Chúa đáp lại bằng sự im lặng. Đó chính là thách đố niềm tin của chúng ta.

Thánh Phaolô dạy: “Anh em hãy siêng năng cầu nguyện; hãy tỉnh thức mà cầu nguyện và tạ ơn” (Cl 4,2). Khi cầu nguyện, chúng ta phải tỉnh thức chờ đợi câu trả lời của Thiên Chúa; đang tìm cách tìm hiểu Thiên Chúa là ai trong phản ứng của Người. Nếu Chúa đáp lại bằng lời nói thì đó là để cung cấp thông tin cho chúng ta. Nếu Thiên Chúa đáp lại trong im lặng, đó là vì sự cứu chuộc của chúng ta. Nếu Thiên Chúa đáp lại bằng hành động thì đó là để giải phóng chúng ta. Chúa luôn đáp ứng, và sự đáp ứng của Người luôn lớn lao hơn sức tưởng tượng của chúng ta có thể nắm bắt được. Thiên Chúa của chúng ta là một người Cha nhân hậu, yêu thương, lắng nghe và đáp lại.

 Trong suốt lịch sử của Kinh thánh và Giáo hội, mọi sự thức tỉnh tâm linh đều bắt đầu khi một người tin tưởng vững vàng vào sự hiện diện của Thiên Chúa khi cầu nguyện. Chính sự hiện diện của Thiên Chúa và Lời Người mở rộng tâm hồn chúng ta, thay đổi thái độ của chúng ta, biến đổi chúng ta và ban cho chúng ta một quan điểm mới về bản thân, hoàn cảnh và thế giới. Khi chúng ta cầu nguyện với Thiên Chúa, Người ở đó và Người đang ở đó. Như vậy, cầu nguyện không phải là một nghĩa vụ mà là niềm vui lớn lao khi được nói chuyện trực tiếp với Thiên Chúa. Thật là một nguồn động lực lớn lao cho đời sống cầu nguyện của người đan sĩ.

3. Đan sĩ cầu nguyện như Đức Giêsu

Cầu nguyện là một trong những yếu tố thiết yếu nhất của đời sống Đan sĩ. Đức Giêsu đã cho thấy tầm quan trọng của cầu nguyện bằng chính đời sống cầu nguyện của Người. Người bắt đầu ngày mới bằng lời cầu nguyện và kết thúc bằng lời cầu nguyện. Chúng ta thấy Đức Giêsu thường tách khỏi đám đông đến nơi vắng vẻ và vào ban đêm để cầu nguyện với Chúa Cha. Vậy, chúng ta có muốn học cách cầu nguyện chiều sâu và đúng đắn không? Nếu có, chúng ta hãy bước theo Đức Giêsu, người thầy thiêng liêng về đời sống cầu nguyện. Dưới đây là một số khía cạnh chính mà chúng ta có thể học được từ việc Đức Giêsu cầu nguyện.

a. Với lòng tôn kính Thiên Chúa

Đức Giêsu đến gần Thiên Chúa với lòng tôn kính, qui phục sự thánh thiện và uy quyền của Chúa Cha. Khi người đan sĩ cầu nguyện, hãy nhận ra sự uy nghiêm của Thiên Chúa và phục tùng ý muốn của Người; từ bỏ những ước muốn xấu xa và hướng trái tim thuận theo ý muốn của Thiên Chúa để việc thờ phượng của người đan sĩ nên lời tôn vinh Thiên Chúa.

b. Phát triển tương quan chiều sâu

Đức Giêsu có mối tương quan mật thiết với Cha của Người. Tương tự như vậy, để vun trồng mối tương quan cá nhân sâu xa với Thiên Chúa, người đan sĩ dành thời gian tương giao thường xuyên với Chúa, tham gia vào những cuộc trò chuyện chân thành và nhận ra sự hiện diện của Người trong Thánh lễ, các Giờ Kinh Phụng vụ, giờ nguyện gẫm và thói quen tâm nguyện trong từng giây phút.

c. Thực hành một cách chân thành

Đức Giêsu cầu nguyện với những cảm xúc chân thật, trút hết tâm hồn mình cho Thiên Chúa. Hãy cầu nguyện cách trung thực và trong sáng, bày tỏ niềm vui, nỗi sợ hãi, đau khổ và mong muốn của mình. Đó là thái độ cầu nguyện của người đan sĩ chân thành khen ngợi, cảm tạ và sám hối trước nhan Thiên Chúa.

d. Tìm kiếm ý Chúa và Nước Trời

Đức Giêsu đặt ý muốn của Thiên Chúa lên trên ước muốn của chính Người. Trong lời cầu nguyện, người đan sĩ hãy tìm kiếm sự hướng dẫn của Chúa Thánh Thần và điều chỉnh ý muốn của chúng ta phù hợp với thánh ý của Thiên Chúa. Người đan sĩ cầu nguyện cho vương quốc của Thiên Chúa được hiển trị và ý muốn của Người được thể hiện dưới đất cũng như trên trời trong giờ kinh nguyện chung và tâm nguyện của mình.

e. Kiên trì trong niềm tin

Đức Giêsu mời gọi phải cầu nguyện với sự kiên trì và kiên vững trong đức tin. Người đan sĩ đến gần Thiên Chúa với lòng tin tưởng, rằng Thiên Chúa lắng nghe và đáp lại những lời cầu nguyện của chúng ta.

f. Chuyển cầu cho người khác

Đức Giêsu dạy về tầm quan trọng của sự chuyển cầu và tha thứ (x. Lc 6,28). Người đan sĩ luôn có một trái tim rộng mở và ôm cả nhân loại trong lời cầu nguyện để nâng đỡ những người đang bị tổn thương hoặc đang cần được chữa lành, an ủi hoặc hướng dẫn họ.

g. Yêu mến thinh lặng để nghe Lời Chúa

Đức Giêsu thường lui vào những nơi yên tĩnh để cầu nguyện và lắng nghe Chúa Cha. Việc tạo không gian tĩnh lặng rất cần thiết cho đời sống cầu nguyện của đan sĩ. Nhờ mộ mến đời sống cô tịch mà người đan sĩ có thể chú tâm và mở lòng để lắng nghe tiếng nói của Thiên Chúa qua Kinh thánh bởi sự thúc đẩy của Chúa Thánh Thần. Nhờ đó, người đan sĩ được biển đổi mỗi ngày để sống thánh thiện hơn và càng ngày trở nên giống Đức Giêsu.

Kết Luận

Một Kitô hữu yêu mến Thiên Chúa không thể thiếu cầu nguyện đích thực. Thiên Chúa thu hút linh hồn đến với Người qua lời cầu nguyện. Chỉ có người khiêm tốn mới được Thiên Chúa ban cho hương vị ngọt ngào của lời cầu nguyện.

Người đan sĩ hãy nhớ rằng, cầu nguyện như Đức Giêsu không phải là tuân theo một công thức cứng nhắc mà là vun trồng mối tương quan chân thật và mật thiết với Thiên Chúa. Hãy để Chúa Thánh Thần hướng dẫn và dẫn dắt chúng ta trong hành trình cầu nguyện. Thiên Chúa sẽ cho chúng ta biết lời cầu nguyện có chân thật và đẹp lòng Người hay không qua niềm vui và bình an tràn ngập nội tâm của mình. Đối với người đan sĩ cầu nguyện đích thực, những cám dỗ, khó khăn, bất hạnh, nguy hiểm, mất mát là những tác nhân kích thích đưa người đan sĩ đến với nghệ thuật cầu nguyện. Thánh giáo phụ Gioan Kim Khẩu, người mà cả cuộc đời là một lời cầu nguyện, đã nói như sau: “Cầu nguyện là bến đỗ cho những giông bão của cuộc đời, là cái neo cho những người gặp bão tố, là kho báu của người nghèo, sự an toàn của người giàu, chữa lành người bệnh, giữ gìn sức khỏe. Cầu nguyện xua đuổi điều ác, và bảo tồn những điều tốt đẹp…Cầu nguyện làm dịu đi những đam mê của tâm hồn, xoa dịu sự nổi loạn của cơn giận, xua tan đố kỵ, làm tiêu tan những ham muốn xấu xa, làm héo mòn tình yêu trần thế và mang lại sự bình an và thanh thản tuyệt vời cho tâm hồn.”

(Trích tác phẩm nội san linh đạo đan tu: CẦU NGUYỆN ĐAN TU của Hội Dòng Xitô Thánh Gia)

(Nguồn hình ảnh: https://2cherish2commend.com/2011/06/23/why-pray/)

CÙNG CHUYÊN MỤC