danvienxitochauthuy

Truyền Giáo Bằng Tình Yêu

Chúa Nhật Truyền Giáo; Mt 28,16-20

Lasan Ngô Văn Vỹ, O.Cist.

Khánh Nhật Truyền Giáo là một ngày dành riêng cho Giáo Hội Công Giáo trên toàn thế giới để đổi mới dấn thân của mình cho sứ mệnh truyền giáo. Khánh Nhật Truyền Giáo được tổ chức vào Chúa Nhật áp chót của tháng 10 hàng năm. Mỗi năm Đức Thánh Cha sẽ công bố một chủ đề cho Khánh Nhật Truyền Giáo của năm đó. Chủ đề ngày Khánh Nhật Truyền Giáo năm 2023 này, là: “Lòng bừng cháy” và “chân tiến bước” (Lc 24,13-35), thuật lại cuộc gặp gỡ của Chúa Giêsu phục sinh với hai môn đệ trên đường Emmaus.

Ngày Khánh Nhật Truyền Giáo được Đức Giáo Hoàng Piô thứ 11 thiết lập vào năm 1926 và được cử hành lần đầu tiên vào năm 1927. Như Thánh Gioan Phaolô II đã giải thích vào năm 2001, Đức Thánh Cha Piô “chấp nhận yêu cầu của Hiệp hội Giáo hoàng Truyền bá Đức tin về việc thiết lập một ngày cầu nguyện và quảng bá cho việc truyền giáo ‘sẽ được cử hành vào cùng một ngày ở mọi giáo phận, giáo xứ và các cơ cấu trong thế giới Công Giáo… và khuyến khích việc dâng hiến cho sứ mệnh truyền giáo.” (Bản dịch Việt Ngữ của J.B. Đặng Minh An 07/Jan/2022).

Mỗi người chúng ta là một nhà truyền giáo. Khi lãnh nhận Bí tích Thánh tẩy, Giáo hội đã ủy thác cho chúng ta sứ mạng cao cả này. Sứ mạng mà chính Chúa cứu thế đã sai các tông đồ: “Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo. Ai tin và chịu phép rửa, sẽ được cứu độ” (Mt 28,16). Chính thánh Phaolô đã cảm nếm hồng ân được Thiên Chúa ơn cứu độ. Cho nên, ngài xác tín: khốn cho tôi nếu tôi không loan báo Tin Mừng. Tin Mừng mà ngài đã lãnh nhận từ Chúa. Tin Mừng đó là: Chúa muốn cho mọi người được biết Chân lý và được ơn cứu độ; Đức Kitô đã tự nguyện chịu chết để cứu chuộc mọi người (X. 1Tm 2,1-8).

Vâng, chính Đức Kitô đã chết để cứu chuộc mỗi người chúng ta khỏi ách thống trị của tội lỗi, của hình phạt đời đời. Chúng ta tín thác vào Chúa, vào Giáo hội đó là một bảo đảm chắc chắn cho chúng ta: “Ai tin và chịu phép rửa, sẽ được cứu độ”. Và mỗi chúng ta có trách nhiệm loan báo niềm vui ơn cứu độ ấy cho mọi người ngay trong cuộc sống thường ngày.

Truyền giáo không chỉ là chuyện của các giám mục, linh mục, tu sĩ, mà là của tất cả mọi người đã lãnh nhận Bí tích Rửa tội, mỗi người mỗi cách, “mỗi thánh mỗi thể” theo ơn Chúa đã kêu gọi. Với các linh mục, tu sĩ, những người sống đời thánh hiến làm chứng cho Chúa qua đời sống khiết tịnh, vâng phục, nghèo khó. Còn với anh chị em sống đời hôn nhân gia đình làm chứng cho Chúa khi vợ chồng con cái sống chung thủy, hiền hòa yêu thương nhau, sống kính mến Chúa và bác ái với hết mọi người. Đó là dấu hiệu rõ ràng nhất để người ngoại nhận biết chúng ta là con cái Chúa: “Người ta cứ dấu này mà nhận biết anh em là môn đệ của Thầy, là anh em có lòng yêu thương nhau”. Sống yêu thương là đang truyền Đạo thánh. Muốn truyền đạo thì cần hi sinh có khi phải hi sinh cả tính mạng mình.

Đất nước ấn Độ, có 6 tôn giáo, trên 80% dân chúng theo Ấn độ giáo, còn lại theo các tôn giáo khác, chỉ có 2% dân chúng theo Công giáo. Có một cô gái theo đạo Công giáo, cô xin giúp việc cho một gia đình Ấn giáo. Người này chỉ bằng lòng nhận cô vào làm việc với điều kiện cô không được có bất cứ biểu hiện nào của Công giáo: dù là ảnh tượng, tràng hạt, kinh sách… không có một biểu hiện nào. Vì hoàn cảnh gia đình có nguy cơ chết đói, nên cô miễn cưỡng chấp nhận. Cô nhận nhiệm vụ dọn nhà và chăm sóc 2 đứa con nhỏ của gia chủ. Cô chu toàn bổn phận, nhưng vẫn âm thầm cầu nguyện.

Một hôm, ngôi nhà đó bị cháy lớn, vợ chồng gia chủ đều đi làm, chỉ còn cô và 2 đứa nhỏ. Chúng hoảng loạn la hét. Phải vất vả lắm cô mới đưa được đứa chị ra ngoài an toàn. Khi cô quay lại đón đứa em thì ngọn lửa đã lan mạnh. Người dân khuyên cô không thể cứu đứa bé nữa, nhưng cô vẫn lao lên lầu bế đứa nhỏ xuống. Khi cô vừa bế đứa bé xuống đến cửa dưới thì một thanh gỗ rớt ngay trên lưng cô. Cô được người dân đưa đi cấp cứu vì vết thương nặng và nhiều vết bỏng khắp người, khó mà qua khỏi.

Vợ chồng chủ nhà đưa 2 đứa con đến gặp cô lần cuối. Họ hỏi cô, sao cô không lo đến mạng mình mà nhất quyết cứu con họ. Cô thều thào tôi là người Công giáo, Chúa dạy tôi phải yêu thương mọi người như Chúa đã yêu tôi. Tôi không muốn 2 cháu phải thiệt mạng. Tôi không muốn ông bà phải đau khổ vì mất con… Vài giờ sau cô trút hơi thở.

Đám tang của cô được cả làng đưa tiễn. Sau đó cả gia đình người Ấn độ giáo kia đã xin gia nhập đạo Công giáo.

Vâng, khi chúng ta yêu thương phục vụ quên mình là cách truyền giáo đặc lực và  hữu hiệu nhất.

Xin cho chúng con biết làm mọi công việc bình thường hằng ngày với một tình yêu phi thường vì lòng kính mến Chúa và yêu thương mọi người nhờ đó người ta sẽ nhận biết Thiên Chúa là Cha tốt lành và chân thật. Amen

CÙNG CHUYÊN MỤC